 |
|
|
|
Kỳ thị hay bao dung
|
|
|
25/08/2010.
|
|
Ngô Nhân Dụng
|
|
|
Ðiều đáng mừng nhất trong cuộc tranh luận sôi nổi về dự án Trung Tâm Cordoba là mọi người vẫn tôn trọng tinh thần đấu tranh ôn hòa. Ở Ấn Ðộ, nhiều người theo Ấn Giáo đã chống việc xây đền thờ Hồi Giáo hay nhà thờ đạo Sikh bằng phương cách bạo động. Chính tinh thần tôn trọng phá luật của đại đa số dân Mỹ là một điểm son khiến người Mỹ có quyền hãnh diện về dân tộc họ, một dân tộc rất trẻ. Những lãnh tụ theo Chủ Nghĩa Dân Tộc ở Âu Châu hay Á Châu có thể học hỏi phương pháp đấu tranh ôn hòa này, chính thức lên án những nhóm quá khích ở nước họ lúc nào cũng tìm cách tấn công các di dân. Người Việt Nam ở Nga, ở Ðức và nhiều nước Ðông Âu đã từng là nạn nhân của các nhóm quá khích như vậy.
|
|
|
|
|
|
Cái giả thứ ba
|
|
|
25/08/2010.
|
|
Nguyễn Hưng Quốc
|
|
|
Cách đây mấy tháng, báo chí trong nước phát hiện và làm ầm ĩ vụ hai cán bộ cấp tỉnh lấy tiền của chính phủ để mua bằng dỏm ở ngoại quốc: ông Nguyễn Ngọc Ân, giám đốc Sở Văn hoá – Thể thao – Du lịch tỉnh Phú Thọ và ông Nguyễn Văn Ngọc, phó bí thư tỉnh uỷ Yên Bái. Trong bài “Lại chuyện bằng giả và bằng dỏm” đăng trên blog này ngày 2 tháng 8, sau khi nêu lên kinh nghiệm ở Mỹ và Pakistan, tôi đặt vấn đề: không biết bao giờ chính phủ Việt Nam mới công khai mở cuộc điều tra về tệ nạn mua hoặc làm bằng giả và bằng dỏm trong hàng ngũ cán bộ để thứ nhất, loại trừ những kẻ gian dối trong guồng máy lãnh đạo và thứ hai, lấy lại niềm tin của dân chúng?
|
|
|
|
|
|
Hãy vững tay lái khi bẻ ngoặt
|
|
|
|
|
Hay đây là một sự chỉ đạo khôn khéo, cao tay ấn, từ từ, nhẹ nhàng bẻ lái vào xa lộ văn minh, nhưng không ồn ào, lấy thực chất làm trọng, tránh những căng thẳng không cần thiết đối với nước lớn lắm mưu thâm và thù dai?
Còn như nếu các nhà lãnh đạo vẫn ỡm ờ, lo cho phe phái mình hơn là lo cho dân, cho nước, chơi trò dại dột bắt cá 2 tay, một tay vẫn liên minh ma quỷ, một tay vẫn giả liên minh với bè bạn chân thành, tạm tránh búa rìu của công luận, của đông đảo trí thức, của tướng lĩnh, binh sỹ, cựu chiến binh thì hãy coi chừng, sự phẫn nộ của nhân dân và binh sỹ yêu nước bị dồn nén quá lâu,sẽ không có giới hạn khi bùng nổ.
Với thời gian mọi sự sẽ rõ ràng minh bạch. Cầu mong cho sự phán đoán tốt lành nhất là hiện thực hiển nhiên.
|
|
|
|
|
|
Mỹ và Trung Quốc đối đầu
|
|
|
21/08/2010.
|
|
Ngô Nhân Dụng
|
|
|
Trung Quốc có lý do để than phiền với Mỹ. Cả hai nước trong tháng qua đã biểu diễn sức mạnh quân sự ở vùng biển phía Ðông lục địa Á Châu. Nhưng hiển nhiên là vùng này nằm sát bên nước Tầu và rất xa nước Mỹ. Thử tượng tượng nếu Tầu hay Nga đem một hạm đội tới vùng biển Trung Mỹ thao diễn cùng với Hải Quân Cuba, dân Mỹ có ngồi im ngó hay không? Phải to tiếng!
Như vậy, liệu hai nước sắp đụng độ nhau chăng? Trong ngắn hạn thì chuyện đó khó xảy ra. Vì nếu đánh nhau cả hai đều sẽ thiệt hại nhiều hơn là được lợi. Hồi 1960 Nga đem hỏa tiễn sang Cuba, tình trạng gay cấn hơn nhiều. Nhưng không ai có thể đoán chắc trong 25 hoặc 30 năm nữa sẽ không có chiến tranh.
|
|
|
|
|
|
Bẻ lái chiến lược thật chăng?
|
|
|
|
|
Hôm qua, trên một số mạng tư nhân, tôi có bài «Coi chừng! Một cuộc đảo chính không tiếng súng». Anh Trần Bình Nam góp ý ngay là tôi tỏ ra bi quan. Theo anh, có vẻ như Bộ Chính trị ở Hà Nội vừa có một quyết định rất hệ trọng trong đường lối đối ngoại, từ bỏ con đường thân và phụ thuộc Trung Quốc bằng con đường khác, đó là kết bạn với mọi nước, một mặt kết thân với Hoa Kỳ và các nước Nhật Bản, Ấn Độ, châu Âu, Úc, Canada …, mặt khác giữ quan hệ bình thường với nước láng giềng lớn phương bắc và cảnh giác với mọi mưu đồ bành trướng của họ.
|
|
|
|
|
|
Báo Nhân Dân tả cảnh Cộng Sản thoát hình thành tư bản
|
|
|
|
|
Có thể nào viết bài trên nhật báo Nhân Dân báo trước sự sụp đổ của đảng cộng sản trên hay không? Có thể nào viết ngay trên mặt báo đó vẽ ra quá trình sụp đổ của chế độ cộng sản được không? Có thể! Cả hai đều có thể làm được! Một cách là vừa viết vừa lách ghi lại một tài liệu về “Những bài học lịch sử từ sự sụp đổ của Ðảng Cộng sản Liên Xô.” Ðó là nhan đề loạt bài thuộc loại Hồ Sơ được đăng nhiều kỳ trên mạng báo Nhân Dân Ðiện Tử từ mấy tuần qua, nay vẫn chưa đăng hết.
Người đọc loạt bài này có thể đoán: Trong tờ báo “cơ quan chính thức của đảng cộng sản Việt Nam” chắc có nhiều người muốn đưa những thông tin đầy đủ hơn giúp cho độc giả biết rõ sự thật về sự sụp đổ của Cộng Sản Liên Xô. Căn cứ vào các thông tin đó, người dân và các cán bộ sẽ tự suy diễn rằng ngày tàn của đảng Cộng Sản Việt Nam đã bắt đầu từ lâu rồi!
|
|
|
|
|
|
Phải thay đổi Kỷ Cương
|
|
|
15/08/2010.
|
|
Ngô Nhân Dụng
|
|
|
Hôm trước, mục này đã kể chuyện một phái đoàn Bộ Giáo Dục và Ðào Tạo do một thứ trưởng cầm đầu đến Hội An ra lệnh cách chức ông hiệu trưởng Ðại Học Phan Châu Trinh, nhưng bị đuổi về. Nhân đó, một vấn đề vượt lên trên cuộc tranh chấp giữa hai phe, bộ Giáo Dục và Ðại Học được nêu lên. Ðó là tình trạng một quốc gia không có kỷ cương, không có thể thống: “Trong một nước có hai cơ cấu quyền lực song hành, Ðảng và Nhà Nước trồng tréo lẫn nhau, nhiều lúc không biết đâu là quyền hạn, đâu là trách nhiệm của ai nữa. Nói là Loạn cũng không ngoa!”
|
|
|
|
|
|
Cao thủ tình báo: Ðòn thăm dò mạo hiểm
|
|
|
|
|
Nguyễn Chí Vịnh trả lời phỏng vấn của báo South China Post trên cương vị gì? Sao lại không phải là Bộ trưởng Phùng Quang Thanh? Ai giao cho ông Vịnh quyền trả lời báo chí ngoại quốc, vốn là vấn đề xưa nay được quản lý rất chặt.
Năm 2006, trong cuộc họp Ban Chấp hành trung ương cuối cùng của khóa IX, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh giới thiệu 2 nhân vật vào Ban Chấp hành trung ương đảng khóa X nhưng bị từ chối, là Nông Quốc Tuấn – con trai ông Mạnh - và Nguyễn Chí Vịnh. Đây là điều cực hiếm trong đảng CS, vốn luôn coi Tổng bí thư là lãnh tụ tuyệt đối. Sau đó, do 3 sức ép từ thiên triều phương Bắc, từ 2 Thái thượng hoàng Mười + Anh, và từ ông tổng Mạnh, 2 ông Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng buộc phải ký lệnh bổ nhiệm Nguyễn Chí Vịnh làm Thứ trưởng Quốc phòng. Thật ra ý đồ của thiên triều còn đi xa hơn nhiều nữa.
|
|
|
|
|
|
Ðại Học Phan Châu Trinh, bài học về kỷ cương
|
|
|
11/08/2010.
|
|
Ngô Nhân Dụng
|
|
|
Câu chuyện nóng ngay từ màn đầu: Phái đoàn Bộ Giáo Dục và Ðào Tạo do bà Thứ Trưởng Nguyễn Thị Nghĩa cầm đầu từ Hà Nội bay vô Hội An, trong phòng họp có các nhà báo chuẩn bị ghi chép, chụp ảnh và quay phim; lúc 8 giờ 15 phút ban giám đốc Ðại Học Phan Châu Trinh mới chào mừng xong bà Nghĩa đã nói ngay rằng bà bận cái hẹn khác lúc 9 giờ rưỡi cho nên chỉ có thời giờ “trao đổi” với họ về 4 đề tài trong vòng một giờ thôi. Vì vậy bà chỉ cho họ nghe các quyết định của bộ, tuyệt nhiên “không đối thoại!” Tức là chỉ “trao mà không đổi!” Bản tin không nói rõ, nhưng chắc ông Hiệu Trưởng Phan Ngọc Thu phải có mặt tại phòng họp, chuẩn bị nghe tin mình bị cất chức mà ai cũng biết trước. Việc cất chức một vị hiệu trưởng đại học (trong Nam ngày xưa kính trọng gọi là viện trưởng), có thể diễn ra trong vòng mấy chục phút! Mà lại chỉ được nghe mà không được hỏi, trong khi chưa biết ai sẽ thay thế ông ta lo cho 1,500 sinh viên.
|
|
|
|
|
|
Sự thật về việc tháo chạy của Thứ Trưởng Bộ Giáo Dục Nguyễn Thị Nghĩa
|
|
|
|
|
Ngay sau lời mở đầu của Thứ trưởng Nguyễn Thị Nghĩa yêu cầu không đối thoại mà chỉ thực hiện ba bốn nội dung của chương trình nghị sự, bà lấy lý do Bộ còn làm việc với Đại học Đà Nẵng lúc 9h 30 nên cuộc họp chỉ có thể diễn ra trong vòng một giờ. Lập tức ông Nguyên Ngọc Chủ tịch Hội đồng Quản trị lên tiếng phê phán lối làm việc vô trách nhiệm này của bà Thứ trưởng: Tôi vô cùng kinh ngạc khi chứng kiến một đoàn công tác mười người đầy đủ các ban bệ của Bộ do một Thứ trưởng dẫn đầu vào làm việc với Trường, để giải quyết một việc lớn, âm ỉ dư luận từ mấy năm qua, mà lại không cho đối thoại và chỉ làm trong một giờ đồng hồ! Làm như vậy thì làm làm gì cho tốn thời gian tiền bạc của dân, bà không biết xót những đồng tiền này à?
|
|
|
/B_rub_partitre>
|
|
|
 |